by @

31/12/2019

Giới thiệu dự án A Thousand Word Photos: sự kết hợp giữa ảnh tư liệu và câu chuyện hư cấu. Chia sẻshare post saigon life photo

Được thiết lập với sự hỗ trợ của Interact Stroke Support, A Thousand Word Photos kết hợp những bức ảnh tư liệu với các tác phẩm hư cấu mới được ủy quyền để tạo ra “một loại phép thuật”

“Mặc dù chúng tôi đã nói rõ ràng rằng cô ấy đang làm chúng tôi chán nản, nhưng cô ấy vẫnđi chơi với chúng tôi sau giờ học. Chúng tôi thì thầm vô nghĩa và giả vờ cười vào những câu chuyện, để cô ấy cũng cười theo. Chúng tôi hỏi: “chuyện gì  buồn cười vậy?”, để xem cô ấy vặn vẹo như thế nào. Cô ấy hiểu ý của chúng tôi nhưng vẫn cứ đi theo sau. “Giống như một con chó”, chúng tôi nói đủ lớn để cô ấy nghe thấy”.

Trên athousandwordphotos.com, đây là phần mở đầu của trích dẫn đi kèm theo hình ảnh của các học viên quân đội Nga, được chụp bởi Anastasia Taylor Lind. Nhưng đó không phải là trích dẫn trực tiếp đến từ một trong những người phụ nữ trẻ đã được miêu tả. Thay vào đó, nó là một tác phẩm hư cấu của tác giả Claire Fuller, được lấy cảm hứng từ bức ảnh. Chúng được viết ra mà không có bất cứ nhận thức nào về hoàn cảnh khi bức ảnh này được chụp.

Điều này tương tự như câu chuyện đi kèm với bức ảnh về chiếc ghế sofa của Karim Ben Khalifa, chụp lại cuộc chiến tranh tàn phá ở Kosovo năm 1999. Trong thực tế, chiếc ghế sofa đã bị cướp phá và do đó, những người giữ hòa bình của Pháp đã đốt cháy nó, để ngăn chặn sự cướp bóc tiếp theo. Nhưng khi rơi vào tay của tác giả Dan Dalton, thì câu chuyện đã trở thành: chiếc ghế bị đốt cháy bởi một cô gái 17 tuổi – người đã có nhiều giờ vui vẻ với một nhóm bạn bướng bỉnh đang trò chuyện trên một chiếc ghế dài bị bỏ hoang. Trong khi đó, một bức ảnh chụp  nhà máy hạt nhân Dungeness bởi Phil Fisk, đã truyền cảm hứng cho Lydia Ruffles viết một câu chuyện ngắn về người công nhân sợ biển, tên là Tomo.

Kết hợp ảnh tư liệu với câu chuyện hư cấu không phải là điều mới mẻ. Trên thực tế, nó trở thành một xu hướng, với những người làm hình ảnh như: David Goldbatt, Vasantha Yogananthan, Max Pinckers àn Dayanita Singh – và trong số nhiều người khác – những năm gần đây, tất cả họ đều chơi đùa với sự kết hợp này. Nhưng các ví dụ trên đến từ một dự án hoàn toàn khác, được thiết lập để hỗ trợ Interact Stroke Support – một tổ chức từ thiện có trụ sở tại London, nơi tổ chức các buổi gặp mặt mà ở đó các diễn viên sử dụng việc đọc như một biện pháp để phục hồi bệnh nhân đột quỵ.

Trên đường đến lãnh thổ Gypsie của Mitrovica dưới hỏa lực. Những người đi xe đạp phải để huấn luyện viên của họ trên đường, ngay sau khi quân đội Pháp ra lệnh. Các lực lượng KFOR đã nổ súng để ngăn chặn những kẻ cướp bóc để đưa huấn luyện viên của mình quay trở lại. Mitrovica, Kosovo. Nam Tư. 06/1999. © Karim Ben Khelifa

“Có rất nhiều bằng chứng cho thấy, sau khi bị chấn thương não, việc đọc và tương tác trò chuyện sẽ kích thích não bộ. Việc làm này có thể cải thiện đáng kể quá trình phục hồi”, Ben Lambert– người sáng lập A Thousand Word Photos và là một trong những diễn viên tham gia với Interact- đã giải thích. “ Một số bệnh nhân cũng cảm thấy buồn chán và thường xuyên ở trong trạng thái cảm xúc rất thấp. Vì vậy một chuyến viếng thăm có thể được chào đón như một sự nghỉ ngơi, nhằm thoát khỏi sự cô đơn.  Và đơn giản là, với một số người, thì việc được tiếp xúc với người khác có thể làm họ vui lên”.

Một vài năm trước, một người bạn đã hỏi Lambert rằng sẽ như thế nào nếu viết một câu chuyện dựa vào những bức ảnh cũ; để hoàn thành bài viết của mình. Lambert được truyền cảm hứng để ghi lại điều đó, cộng thêm  với những bức ảnh trong chuyến đi bệnh viện tiếp theo của mình. Ông nói rằng: “ tôi nhận ra những bức ảnh là công cụ hữu ích để kết nối với những bệnh nhân”. “Vì vậy, tôi đã yêu cầu một số bạn bè nhà văn làm điều tương tự. Nhưng vì lí do, mỗi bức ảnh được cho là nói lên một ngàn từ, nên tôi đã thêm quy tắc rằng: độ dài của câu chuyện nên được giới hạn trong một ngàn từ”.

“Tôi thấy, việc chia sẻ một bức ảnh là rất hữu ích để khởi đầu một cuộc trò chuyện”, ông nói thêm. “Đây là một điểm khơi gợi sự tưởng tượng của người nghe, – cũng như các tác giả, và sự ngắn gọn của câu chuyện giúp giữ lại sự tương tác của người nghe khi thường xuyên bị mệt mỏi và phiền nhiễu trong môi trường bệnh viện”.

Lambert đã làm việc không chính thức với dự án này trong một năm hoặc lâu hơn, tạo ra một trang web như một kho lưu trữ trực tuyến các câu chuyện và hình ảnh. Nhưng, sau khi làm việc với biên tập viên hình ảnh và nhà sản xuất đa phương tiện Alexia Singh trên một podcast cho Save The Children, ông hỏi liệu cô có phải lên tàu không. Dựa trên kinh nghiệm 20 năm làm việc với các nhiếp ảnh gia, cô đã có thể gợi ý những người làm hình ảnh uy tín như Chloe Dewe Mathews, Laura Pannack, Anastasia Taylor-Kind và Karim Ben Khalifa.

Sight nói: “Tôi đã cố gắng đưa ra một loạt các nhiếp ảnh gia với những phong cách khác nhau – từ nhiếp ảnh gia chiến tranh đến những người chụp chân dung”. “Cho đến nay, chúng tôi đã có rất nhiều nhiếp ảnh gia tư liệu có phong cách kể chuyện bằng hình ảnh mạnh mẽ. Tuy nhiên, tôi rất thích xem các nhà văn của chúng tôi phản ứng như thế nào với những hình ảnh trừu tượng hơn, và không tượng hình”.

Dungeness © Phil Fisk

Mỗi nhiếp ảnh gia được hỏi cung cấp ba hình ảnh của họ từ kho lưu trữ, không có thông số nào khác ngoài việc chúng nên đại diện cho một lựa chọn rộng rãi. Sau đó, những bức ảnh được gởi đến một nhà văn, người được cai trị miễn phí để chọn ra một người cùng làm việc. Danh sách các tác giả ấn tượng đã được gởi qua bạn bè, bạn của bạn bè và tiểu thuyết gia Richard Skinner-giám đốc chương trình tiểu thuyết tại Faber; từ các tiểu thuyết gia có tác phẩm xuất bản như Claire Fuller và Dan Dalton đến nhà văn khoa học Gaica Vince, người đầu tiên-từng giành giải thưởng của Hiệp hội Hoàng gia Winton cho danh mục sách khoa học.

“Cho đến nay, dường như không có gì khiến các nhà văn ngạc nhiên. Những người đã phản ứng với những hình ảnh đã cho thấy mọi thứ, từ hình ảnh của một cái xô trong phòng, đến một bức tranh về bản đồ tàu điện ngầm ở Berlin” Singh nói. “Một vài tác giả đã trả lời theo phong cách tài liệu hoặc tiểu luận nhiều hơn, nhưng có lẽ chỉ có hai hoặc ba người trong số họ bám sát vào nội dung câu chuyện. Phần còn lại đã đi theo hướng cực kì bất ngờ. Chúng tôi đã có những câu chuyện về người ngoài hành tinh, tương lai đen tối và du hành thời gian.

“Tôi nghĩ rằng các tác giả có thể né tránh một số hình ảnh mà chúng tôi cung cấp cho họ – đặc biệt là những hình ảnh có nguồn gốc ở một nơi nào đó, ví dụ như phụ nữ ở Burquas hoặc binh linh ở Iraq”, cô ấy nói thêm. “Nhưng điều này hoàn toàn không phải là trường hợp. Có một sự tự do đi kèm với việc áp dụng tiểu thuyết và phim tài liệu mà tôi không bao giờ có thể đoán được”.

Trang web này hiện có 31 bức ảnh và câu chuyện với nhiều hơn nữa sẽ được xuất bản trong những tháng tới. Singh và Lambert đang tổ chức một sự kiện trực tiếp tại phòng trưng bày TJ Boulting của London. Trong đó các diễn viên sẽ đọc 6 truyện ngắn, sau đó một số các nhà văn và nhiếp ảnh gia tham gia sẽ nói về dự án. Đó là một mối quan hệ thân mật nhanh chóng được thiết lập, nhưng Singh và Lamber hi vọng rằng trong tương lai, họ có thể thực hiện các mô hình lớn hơn. Các sự kiện này cũng có thể giúp đỡ trong việc quyên góp tiền. Cho đến nay, A Thousand Word Photos hoàn toàn là một dự án làm vì đam mê.

© Laura Pannack

Cô ấy có thể thấy nó hoạt động như thế nào tại lễ hội ảnh, hoặc trong một cuốn sách. Và cô có thể  biến những dự án trở thành nguồn tài nguyên mở cho những tổ chức khác làm việc với vấn đề chấn thương não hoặc biết chữ. Một trong hai cách, cả cô ấy và Lambert đều nói họ muốn tiếp tục – như Lampert nói rằng “ để đi đến 1000 câu chuyện thì sẽ có một vòng xoay hay ho về chính nó”. Cuối cùng thì họ cũng đang tìm kiếm nhiều nhiếp ảnh gia sẵn sàng đóng góp công việc của họ, những nhà làm hình ảnh uy tín, những người không có ý định tặng tác phẩm của họ miễn phí. Họ chỉ ra, đây là cơ hội để làm số điều tốt, nhưng cũng là một cơ hội để nhìn thấy những hình ảnh trong ánh sáng mới mẻ và ngạc nhiên.

“Tôi nghĩ, có một loại ma thuật đang xảy ra khi một bức ảnh hoàn toàn được chụp ngoài ngoại cảnh và đặt chúng trong bàn tay khéo léo của một nhà văn”, Singh nói. “Nó mang tới một sức sống mới cho những bức ảnh – mô tả lại nó theo một cách tuyệt vời và hoàn toàn bất ngờ. Khi là một biên tập viên hình ảnh, tôi làm việc với những cuốn sách ảnh, phòng trưng bày triễn lãm, và các bài thuyết trình đa phương tiện trên một loạt nền tảng kĩ thuật số, và trong mỗi không gian, mỗi hình ảnh có thể mang lại một ý nghĩa mới. Tuy nhiên, tôi chưa bao giờ nhìn thấy sự chuyển đổi của một hình ảnh theo cách này.

“Tôi là một phan hâm mộ lớn của việc sử dụng tiểu thuyết hư cấu để tăng cường khả năng kể chuyện cho một chủ đề tài liệu”, cô ấy nói têm. “Sự kết hợp này đã được sử dụng rất nhiều trong phim và truyền hình và trong cả tiểu thuyết –  dựa trên thực tế hoặc thông qua việc chèn những cảnh đầy kịch tính vào các bộ phim tài liệu. Podcast mà Ben và tôi hợp tác trong Save the Children, Anywhere but Home, là một bộ phim âm thanh dựa trên những câu chuyện có thật về những đứa trẻ thực hiện những chuyến đi đang kinh ngạc, chạy trốn khỏi xung đột. Qua đó, tôi có thể kể những câu chuyện nhân văn hơn, sâu sắc hơn. Dự án này khác ở chỗ, chúng tôi không cố gắng để viết văn bản vào tài liệu hình ảnh thực tế. Thay vào đó, hình ảnh được biến đổi hoàn toàn thông qua trí tưởng tượng của nhà văn.

Các bạn có thể tìm hiểu thêm về dự án A Thousand Word Photos, tại websiteinstagram. 

Một người đàn ông băng qua mỏ muối, một băng chuyền rỉ sét lùn được sử dụng để cung cấp việc làm cho khu vực xung quanh. Mặc dù ngành công nghiệp đã dừng lại kể từ khi Liên Xô sụp đổ, người ta nói rằng vị trí mà ông đứng đã từng được bao phủ bởi một ngọn núi muối cao 300m.

© Phil Sharp

Theo British Journal of Photography