by @

5/2/2020

[Chuyện ảnh]- Alyona Kochetkova: Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, mình sẽ trở thành nhân vật trong những bức ảnh của chính mình. Chia sẻshare post saigon life photo

Sau khi nhiếp ảnh gia Alyona Kochetkove được chẩn đoán mắc bệnh ung thư vú vào tháng 7 năm 2017, cô đã quyết quay trở lại với chiếc máy ảnh để ghi lại quá trình điều trị của chính mình. Cô hoàn thành việc điều trị y tế vào tháng 3 năm 2018. 

Tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư vú vào ngày sinh nhật tuổi 29 của mình. Khi nghe bác sĩ thông báo, tôi rất sốc. Tôi không thể tưởng tượng được rằng, một người có cuộc sống lành mạnh lại có thể mắc bệnh ung thư. Ung thư là nguyên nhân phổ biến thứ 2 gây tử vong trên toàn thế giới. Một trong tám phụ nữ ở Hoa Kì và EU sẽ mắc bệnh ung thư vú trong cuộc đời. Tuy nhiên, tôi không biết gì về nó và cũng không thể tưởng tượng được làm sao tôi có thể tiến về phía trước.

Hơn 10 năm trong sự nghiệp nhiếp ảnh gia của mình, tôi thường kể những câu chuyện phản ánh về những điều đang xảy ra ở xung quanh. Khi tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư vú, đây là khoảng thời gian tôi trở thành nhân vật của chính mình. Tôi không muốn đơn thuần chỉ ghi lại tất cả những giai đoạn đó và kể một câu chuyện sợ hãi. Mục tiêu của tôi là chụp những bức ảnh nổi bật, có thể giúp phá vỡ sự kì thị từ việc chẩn đoán, và giúp mọi người hiểu rõ hơn về những gì mà một người phải đối mặt với căn bệnh nghiêm trọng như thế này. Tôi hi vọng, câu chuyện  của mình sẽ truyền cảm hứng cho những bệnh nhân ung thư khác, và họ có thể tìm được cách vượt qua khoảng thời gian khó khăn trong cuộc đời.

Tôi nhìn chằm chằm vào cửa sổ ở căn hộ của mình trong một giai đoạn mất ngủ do thuốc hóa trị. ©Alyona Kochetkova

Lát khối u của tôi dưới mặt kính. ©Alyona Kochetkova

Lúc đầu, tôi cảm thấy lo sợ cho cuộc sống của mình. Tôi cảm thấy quá mệt mỏi để có thể chụp những bức ảnh. Nhưng kế hoạch điều trị đã mang tới cho tôi hi vọng, rằng mình sẽ hồi phục. Đó là một trong những cảm xúc tôi trải qua khi cố gắng vượt qua căn bệnh này. Có những khoảnh khắc chán nản, những giây phút tự tin rằng mọi chuyện sẽ ổn cả thôi, những lúc mệt mỏi vô tận và cả những đấu tranh trong nội tâm của mình. Bệnh tật khiến tôi suy nghĩ lại toàn bộ cuộc đời, và tôi đã cố gắng ghi lại tất cả.

Lúc mới bắt đầu, tôi chỉ chụp những bức ảnh cho chính bản thân mình. Nhưng khi gặp những bệnh nhân ung thư khác ở bệnh viện – và đặc biệt là sau khi tôi cho một bệnh nhân, người mà sau này đã trở thành bạn thân của tôi, xem một vài bức ảnh mà tôi chụp – tôi đã nhận ra rằng, nhiều người trong số họ có cùng suy nghĩ và nỗi sợ giống tôi. Kể từ khi đó, một vài bệnh nhân khác đã trở thành những người bạn tốt của tôi. Tôi nghĩ rằng, một trong những điều ý nghĩa nhất của nhiếp ảnh, là diễn tả những điều khó có thể diễn đạt bằng lời nói. Nhiếp ảnh là ngôn ngữ chung mà tất cả mọi người trên thế giới đều có thể hiểu.

Tôi nằm trên giường, dưới ánh đèn ngủ màu đỏ. ©Alyona Kochetkova

Một bím tóc tết của tôi bị cắt khi rụng tóc. ©Alyona Kochetkova

Liệu pháp tiêm tĩnh mạch đã làm cho tôi nghĩ về quá khứ, là bước khởi đầu của cuộc đấu tranh để phục hồi. ©Alyona Kochetkova

Trong quá trình hóa trị, hệ thống miễn dịch của tôi bị suy yếu. Tôi tự chụp chân dung của mình nằm trên giường trong cơn buồn nôn. Tôi bắt đầu thử nghiệm với chiếc đèn ngủ màu đỏ, và màu của nó thì hoàn  toàn phù hợp với cảm xúc của tôi. Có một sự trùng hợp thú vị, khi xem tôi xem lại một trong những loại thuốc hóa trị được kê đơn, nó cũng có màu đỏ.

Tôi đã không thể di chuyển và chụp ảnh ở bên ngoài như trước đây. Thỉnh thoảng, tôi còn không thể đi ra ngoài. Tôi cảm thấy như một tù nhân trong chính ngôi nhà của mình. Nhiếp ảnh trở thành hoạt động duy nhất, và là  mối liên hệ với cuộc sống của tôi trước khi bị bệnh. Nhiếp ảnh cũng trở thành một hình thức trị liệu nghệ thuật, điều trở nên quan trọng khi tôi cảm thấy mình ốm yếu và cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sưng phồng và cái đầu đã cạo của mình. Tôi cảm thấy, bản thân mình bị cô lập.

Cả đời, tôi đã để tóc dài. Trong quá trình điều trị, tóc bị rụng. Vì thế, tôi phải cắt bỏ phần tóc tết của mình – một sự mất mát không đau đớn nhưng lại vô cùng cảm xúc. Hình ảnh này trở thành một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất trong dự án của tôi, một biểu tượng cho những thay đổi về thể chất và tinh thần mà tôi phải chấp nhận.

Tôi cầu nguyện trong căn hộ của mình. Biểu tượng trên kệ là Panagia Pantanassa, được biết đến là người đã chữa lành bệnh ung thư. ©Alyona Kochetkova

Tôi nằm trên giường với đôi chân đau nhức, dưới ánh đèn laser màu đỏ mà tôi đã sử dụng để hình dung ra hình ảnh đau xương. ©Alyona Kochetkova

Trong thời gian này, tôi đã phải trải qua sương mù hóa học não, một thuật ngữ phổ biến được sử dụng bởi các bệnh nhân và người sống sót để mô tả các vấn đề về suy nghĩ có thể xảy ra trong và sau khi điều trị ung thư. Tôi không thể tập trung vào bất cứ điều gì. Đôi khi, tôi cảm thấy mình như một tấm kính bị vỡ.

Nhưng để diễn đạt được những cảm xúc này thì không dễ dàng. Những cảm xúc ấy là xuất phát từ nội tâm, và người ngoài khó có thể quan sát. Sau khóa hóa trị đầu tiên, tôi bắt đầu cảm thấy đau dữ dội ở xương. Giống như những viên than hồng phát sáng, nó bùng lên ở các bộ phận khác nhau của cơ thể, và tôi gặp khó khăn trong việc có thể tìm thấy một tư thế làm mình thoải mái. Tôi đã mua một cái đèn laser và bắt đầu thử nghiệm.

Tôi ở trong phòng ung thư. ©Alyona Kochetkova

Bữa ăn trong gian bếp của mình. ©Alyona Kochetkova

Tôi đã cố gắng giữ sức khỏe của mình và hiểu ra tầm quan trọng của việc ăn uống. Nhưng tôi không có cảm giác thèm ăn. Tôi thường thích borsch, một món súp củ cải và thịt bò bổ dưỡng phổ biến ở Nga, để tiếp thêm năng lượng. Nhưng sau khi hóa trị, thức ăn trở nên đáng sợ. Một điều đơn giản như vậy mà đã trở thành vấn đề nghiêm trọng. Tôi cảm thấy buồn nôn và sai lệch vị giác. Vì vậy tôi tiếp tục trì hoãn chụp ảnh các bữa ăn của mình.

Một vài người vượt qua bệnh ung thư thường muốn quên đi khoảng thời gian bệnh tật của mình. Nhưng tôi không thấy như thế. Cuộc sống thì phức tạp: Có nỗi đau, bệnh tật và cái chết. Có niềm vui, hi vọng, niềm tin và sự yêu thương. Trong quá trình điều trị, chị gái của tôi lấy chồng. Tôi đã mua một bộ tóc giả màu đỏ tươi, mặc một trong những chiếc váy yêu thích nhất của mình và đi dự tiệc cưới. Không dễ dàng gì để làm điều đó, nhưng tôi cảm thấy rất vui vì đang sống cuộc sống của sống của chính mình.

Giống như rất nhiều người, tôi tự hỏi, tại sao điều ấy lại xảy ra với mình? Không có một câu trả lời thực sự nào. Nhưng là một người có đức tin, tôi hiểu rằng căn bệnh này có thể là một thử thách đối với mình, chứ không phải là một hình phạt. Điều này nhắc nhở bạn suy nghĩ về những ưu tiên trong cuộc đời – làm một điều gì đó có ý nghĩa, tạo ra thứ gì đó, giúp đỡ người khác thay vì chỉ sống hưởng thụ. Bệnh tật là một phần của cuộc sống, nó dạy cho chúng ta những bài học và dẫn đến những thay đổi trong nội tâm. Có rất nhiều điều mà tôi đã coi là quan trọng, nhưng hóa ra không có nhiều ý nghĩa và nhạt nhòa. Bây giờ, tôi cố gắng sống tử tế hơn với những người xung quanh, và dành nhiều thời gian cho người thân của mình.

Chuẩn bị cho tiệc cưới của chị gái. ©Alyona Kochetkova

Tôi với chồng của tôi. ©Alyona Kochetkova

Tôi mở rèm cửa trong phòng vào buổi sáng, sau khi trở về từ bệnh viện. ©Alyona Kochetkova

Tôi biết, gia đình và bạn bè của tôi cũng căng thẳng trong quá trình điều trị. Nhưng họ luôn cho tôi tình yêu, hi vọng và khiến tôi mạnh mẽ hơn. Dù có khó khăn đến mức như thế nào, thì nó cũng không phải là thời gian để cãi nhau. Ngay cả việc điều trị tiên tiến nhất cũng không đảm bảo là bệnh tình sẽ thuyên giảm.

Mục tiêu của tôi không phải là để hù dọa những người đang đối phó với căn bệnh ung thư trong cuộc sống của họ. Điều tôi muốn nói là, câu chuyện của tôi không phải là duy nhất; nó là câu chuyện của rất nhiều người đang mắc bệnh ung thư trên toàn thế giới. Không phải tất cả họ đều dũng cảm để nói về điều này, nhưng tất cả trong số họ đều cần tình yêu thương và sự giúp đỡ.

Theo TIME. 

 

Alyona Kochetkova là nhiếp ảnh gia tự do người Nga và là giáo viên nhiếp ảnh. Với công việc của mình, Alyona khám phá các kết nối lịch sử, văn hóa con người và quê hương của cô. Cô quan tâm tới truyền thống và sự tương tác của con người ở hiện tại, những ảnh hưởng về tinh thần và vật chất, cuộc sống hàng ngày và thế giới quan của họ. 

“Nhiếp ảnh đối với tôi là một phần tự nhiên của cuộc sống, là một ngôn ngữ đa năng để tôi sử dụng để nói về các vấn đề và bày tỏ cảm xúc của mình. Điều chính là đối xử với nhiếp ảnh một cách chân thành, không thay đổi hoặc bôi đen. Điều ý nghĩa nhất của nhiếp ảnh là, mỗi bức ảnh là một sự tiết lộ. Bên cạnh những điều mà tác giả nghĩ đến, cuộc sống luôn mang tới những điều đáng kinh ngạc khác và không thể biết trước”. Alyona chia sẻ. 

Alyona sinh năm 1988 tại Nga. Cô tốt nghiệp ngành kinh tế, nhưng sau đó quyết định dành toàn bộ thời gian của mình cho sự nghiệp nhiếp ảnh. Alyona dạy nhiếp ảnh trong một trường nghệ thuật dành cho trẻ em, tại Nga. 

Cô đã có một số triển lãm ảnh nhóm cũng như triển lãm cá nhân và đã đạt được nhiều giải thưởng trong nước và quốc tế. Theo dõi  công việc và các dự án cá nhân của Alyona, tại đây.